Có bao giờ bạn tự hỏi, tại sao khi còn bé, chúng ta đếm từng ngày để đến Tết, nhưng khi trưởng thành, tiếng pháo hoa hay mùi bánh chưng lại mang theo chút áp lực? Tết vẫn vậy, chỉ có "vị thế" của chúng ta là đã thay đổi.
1. Từ "Người hưởng thụ" thành "Người vận hành"
Hồi bé, Tết là một "phép màu". Sáng ngủ dậy đã thấy quần áo mới, bánh kẹo đầy bàn. Công việc duy nhất là ăn, chơi và nhận lì xì. Giờ đây, Tết là một "dự án" khổng lồ mà bạn chính là tổng đạo diễn kiêm nhân viên thực thi: từ dọn dẹp, mua sắm đến bếp núc.
2. Áp lực mang tên "Tài chính"
Khi trưởng thành, mỗi cành mai, mỗi giỏ quà đều gắn liền với những con số. Khoản tiền thưởng Tết đôi khi chưa kịp cầm ấm tay đã có tên trong danh sách chi tiêu. Tết vô tình trở thành một "gánh nặng" thay vì là dịp nghỉ ngơi thuần túy.
3. Những câu hỏi "Kém duyên"
Thay vì những lời khen "chóng lớn", người lớn phải đối mặt với "đại hội thẩm vấn": "Bao giờ lấy vợ/chồng?", "Lương tháng bao nhiêu?"... Những kỳ vọng từ xã hội khiến chúng ta đôi khi muốn trốn chạy khỏi những buổi họp mặt gia đình.
"Dù mệt, nhưng Tết của người lớn có cái hạnh phúc của sự cho đi. Nhìn thấy bố mẹ mỉm cười bên mâm cơm đủ đầy do chính tay mình sắm sửa, đó chính là vị vui của sự trưởng thành."


Bình luận & Đánh giá
Vui lòng đăng nhập để gửi bình luận của bạn.